Mở đầu bằng nghề "hớt tóc dạo" xin được giới thiệu cùng độc giả những tấm hình tư liệu quý. Phản ánh một phần công việc xưa kia của tổ tiên để lại.
Người ta bảo đời người có "tứ khoái" nhưng theo các bác phó cạo thì phải là... "ngũ khoái" và cái khoái thứ năm này chính là cái khoái ngoáy tai. Đi hớt tóc mà không ngoáy tai thì chẳng còn gì là thú vị.
Để trở thành thợ hớt tóc không khó lắm, không mất nhiều thời gian thọ giáo như một số nghề khác. Người sáng dạ chỉ cần một, hai tháng theo thầy là có thể "ra riêng" được, kẻ chậm tiếp thu thì tệ lắm cũng dăm ba tháng là cùng. Đồ nghề hớt tóc cũng đơn giản: lược, tông đơ, dao cạo, kéo, đồ ngoáy tai...có điều kiện thêm chiếc gương nhỏ thì rất đúng kiểu.
Đó là chuyện của ngày xưa, hình ảnh các bác làm nghề "hớt tóc dạo" bây giờ thật hiếm. Những hình ảnh dưới đây phản ánh phần nào công việc của những người "Hớt tóc dạo" - thời kỳ Pháp thuộc.
|
|
|
|
|
|
Đất nước ta gắn bó bao đời nay với nền văn minh lúa nước, với làng nghề truyền thống. Tùy vào địa lý từng vùng mà làm nên những nghề truyền thống khác nhau tạo ra bản sắc đặc trưng làm nên một văn hóa truyền thống Việt Nam.
Giá trị đó được tồn tại và khẳng định cho tới tận ngày nay, đặc biệt thể hiện qua những thước ảnh xưa quý báu - một nguồn tư liệu quý được các chuyên gia sưu tầm.

Nghề bán gốm xưa

Nghề cắt gỗ

Xưởng nấu rượu

Chế biến giấy

Nghề dệt lụa

Hàng rong - Sài Gòn xưa

Nghề rèn

Nghề cẩm xà cừ

Thợ thêu

Thợ vẽ
Ngày nay, những làng nghề truyền thống như làng gốm Bát Tràng, Làng lụa Hà Đông, bánh cuốn Thanh Trì, bánh đậu xanh Hải Dương, bánh gai bà Thi ở Nam Định, nem chua Thanh Hóa... vẫn mang được sắc thái của riêng mình và phần lớn được lưu truyền lại cho thế hệ con cháu và đã trở thành những món quà quê rất quý chonhững người phương xa. Một số nghề nhỏ lẻ như các gánh hàng rong cũng góp phần tạo ra một bản sắc riêng của dân tộc. Trong xã hội ngày nay, khi nền kinh tế càng phát triển, nghề truyền thống càng không thể bị lãng quên.
Theo VINTIFO






